Home > CẢO THƠM LẦN GIỞ > Gạc Ma: cuộc thảm sát hèn hạ từ người bạn vàng Trung Quốc
CẢO THƠM LẦN GIỞ

Gạc Ma: cuộc thảm sát hèn hạ từ người bạn vàng Trung Quốc

 

Gạc Ma 14/3/1988, cuộc thảm sát hèn hạ 14/3/2018, tròn 30 năm từ cuộc tấn công của Trung Quốc vào Gạc Ma, 64 binh sĩ quân đội nhân dân Việt Nam đã anh dũng hy sinh trước nòng súng của quân Trung Quốc.

Trong buổi sáng định mệnh đó, ông Nguyễn Văn Thống (quê Bố Trạch, Quảng Bình) đang làm nhiệm vụ trên tàu HQ 604. Tàu bị Trung Quốc bắn

 

chìm, ông Thống bị thương ở một bên mắt, ở tay và ở chân nhưng vẫn cố bám lấy miếng gỗ.

“Cứ thế, tôi cứ trôi trên biển từ sáng đến chiều. Giữa biển khơi mênh mông, tôi nghĩ trước sau gì mình cũng chết. Lúc đó chỉ ước ai đưa lên khỏi mặt biển, có chết cũng cam lòng”, ông Thống nhớ lại.

Giải thích về ý nghĩ có phần kỳ lạ đó của mình, ông Thống bảo vì xưa kia, người đi biển luôn kể về những con cá mập hung dữ. Lúc đó, một mình lênh đênh với miếng ván gỗ, nghĩ thà chết ngay sau một phát súng còn hơn bị cá mập kéo đi. “Giờ sống dở thế này, bị cá kéo đi thì chết oan ức quá”, ông Thống rưng rưng.

Đến chiều ngày 14/3, tàu Trung Quốc bắt được Nguyễn Văn Thống, khi đó gần như bất tỉnh, tay vẫn bám chặt vào miếng ván gỗ. Khi tỉnh dậy, ông Thống đã thấy mình nằm trong bệnh viện. Một người lính phiên dịch cho ông biết đó là một bệnh viện Trung Quốc.

Sau mấy tháng điều trị, ông Thống hội ngộ với 8 đồng đội của mình trong nhà tù. Cứ hai người bị giam chung một phòng, cơm được mang đến phòng giam. “Sau một năm, khi có tổ chức nhân đạo quốc tế đến thăm, chúng tôi mới được ra ngoài, đi xuống nhà ăn”, ông Thống kể.

Nhưng trong suốt hơn 1.200 ngày trong nhà tù Trung Quốc, những người lính Gạc Ma chỉ đau đáu ước mong trở về Tổ quốc. Họ chỉ biết về lệnh trao trả trước hai ngày. “Anh em mừng lắm. Đêm đó chúng tôi không ngủ, chỉ mong trời sáng để trở về”, ông Thống kể. Đó là ngày 29/8/1991. Ông Thống cũng như 8 đồng đội của mình không hề biết rằng ở quê nhà cha mẹ và người thân đã nhận được giấy báo tử.

Cùng thời điểm đó, Nguyễn Văn Lanh trải qua 3 năm ròng rã khắp các bệnh viện quân y và dân sự để điều trị vết thương. Sức khoẻ tổn hại đến 71%, cánh tay phải mất cảm giác và không thể hoạt động được.

—————————–

“Báo chí Trung Quốc khi đó làm ầm ĩ lên rằng
đó là một chiến thắng hoành tráng,
nhưng tôi nghĩ đó chỉ là một cuộc thảm sát hèn hạ”,
chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm

—————————–

Đêm nằm mơ thấy Gạc Ma

30 năm đã qua, Gạc Ma vẫn là nỗi đau đáu đối với những người còn sống. Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm nói: “Trận Gạc Ma theo tôi không phải là một trận hải chiến. Hải quân Việt Nam có bắn lại hải quân Trung Quốc phát súng nào đâu. Mà Việt Nam lên đảo trước vào ban đêm. Đến sáng hôm sau Trung Quốc mới lên. Thấy người lính Việt Nam cắm cờ rồi đến nhổ cờ đi, một bên bảo vệ cờ, một bên nhổ cờ”.

“Tôi gọi trận Gạc Ma là một trận thảm sát của hải quân Trung Quốc với hải quân Việt Nam. Có thể do họ manh động cho nên gây vụ thảm sát này. Vụ Gạc Ma phải nói thẳng cho thế giới biết rằng đó là một cuộc thảm sát. Không có một trận hải chiến nào ở đây cả”, chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm khẳng định.

Còn với riêng ông Nguyễn Văn Lanh, ông nói suốt 30 năm qua, cứ đêm 13/3, những giấc mơ đưa ông trở về với đồng đội, với Gạc Ma. “Chúng tôi trở về với tuổi đôi mươi, chia nhau điếu thuốc lá cuốn, cùng nhau đi kiếm củi về nấu cơm. Đứa nào ốm thì thay nhau lên nhà bếp xin tý gạo nấu riêng, còn mình ăn gì cũng được”.

Cho đến bây giờ, ước vọng trở lại Gạc Ma, thả cho đồng đội một vòng hoa tưởng niệm vẫn luôn đau đáu trong lòng ông Lanh. Chuyến đi biển nhiều ngày để trở về Gạc Ma quá sức đối với cơ thể luôn phải chịu những cơn đau hành hạ do di chứng của thương tích. Có những đồng đội của ông ngã xuống khi chưa kịp nắm tay một người bạn gái, cũng không để lại một bức ảnh cho người thân.

Nhưng trên hết, đó vẫn là nỗi đau khi phải nhìn Gạc Ma từ cách xa. “Tôi nghĩ nhiều lắm chứ. Gạc Ma vẫn do Trung Quốc xâm chiếm dù cho đó là đảo của mình, đất của mình. Đó là sự mất mát quá lớn”, ông Lanh trầm ngâm.

Cùng nỗi niềm đó, ông Lê Hữu Thảo luôn mong ngóng ngày tàu HQ 604 được trục vớt để tìm lại hài cốt đồng đội đang bị chôn vùi giữa biển khơi. “Mong ước của tôi là đưa các anh về đất liền mai táng. Nếu có cơ hội nào đó, tôi cũng mong được trở lại chiến trường xưa để thả một vòng hoa tưởng niệm cho đồng đội của mình”.

 

(trich Zing)

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *