Monday, November 18, 2019
Home > GÓP NHẶT CÁT ĐÁ > Lương tâm là tấm bảng chỉ đường
GÓP NHẶT CÁT ĐÁ

Lương tâm là tấm bảng chỉ đường

Làm người, đây là 2 chữ nhất định phải đặt lên vị trí hàng đầu

Làm người, thứ quan trọng nhất là lương tâm. Một người khi không có đủ nhân phẩm thì tiền bạc hay danh lợi cũng trở nên nhạt nhòa.

Con người, không sợ xấu, cũng chẳng sợ nghèo, sợ nhất là vừa xấu, vừa nghèo, vừa gian trá.Người xấu, tâm thiện, đó là mỹ đức; người nghèo, nỗ lực, sẽ phát tài.

Nhưng con người một khi gian trá, vô lương tâm, chắc chắn sẽ chẳng có tiền đồ tốt đẹp.Con người sống trên đời, tiền tài, danh vọng không phải là thứ được xếp ở vị trí đầu tiên.

Đứng ở vị trí đó phải là lương tâm.

 

Chuyện của đoàn khảo cổ học

Sa mạc Sahara trong một thời gian rất dài được mệnh danh là vùng đất chết, những ai đi qua đây đều không thể trở về. Vào năm 1814, một đoàn khảo cổ đã đạp tan “lời nguyền” nói trên.

Khi đó, ở bất cứ nơi nào trên sa mạc cũng có thể nhìn thấy xương người.

Trưởng đoàn đã đề nghị mọi người dừng lại, chọn những nơi đất cao để đào hố sau đó đưa xương người xuống đó chôn và dùng thân cây hoặc đá để làm tạm một chiếc bia mộ đơn giản.

Tuy nhiên, xương người trong sa mạc quá nhiều nên việc chôn cất đã chiếm một khoảng thời gian quá lớn. Các thành viên trong đoàn chán ngán: “Chúng ta đến đây làm công tác nghiên cứu khảo cổ, đâu có phải đến đây để thu dọn xương người.”

Vị đội trưởng nói: “Mỗi đống xương trắng đều từng là đồng nghiệp của chúng ta, chúng ta làm sao có thể nhẫn tâm để họ phơi xương nơi hoang dã như thế này?”
Một tuần sau đó, đoàn khảo cổ phát hiện được rất nhiều di chỉ của người cổ đại và những văn vật đủ sức nặng để gây chấn động trên toàn thế giới.

Nhưng khi họ rời đi, bão cát bỗng nổi lên, liên tục trong vài ngày liền không một ai có thể nhìn thấy mặt trời.

Tiếp đó, la bàn cũng hỏng. Đoàn khảo cổ hoàn toàn bị mất phương hướng, nước uống và lương thực cạn dần, họ mới biết tại sao các đồng nghiệp của họ không thể trở về.

Trong lúc nguy nan, vị trưởng đoàn đột nhiên nói: “Đừng vội tuyệt vọng, khi đến đây, chúng ta đã đánh dấu đường rồi!”

Và thế là họ men theo những bia mộ đã lập lúc trước trên đường mà tìm được đường ra khỏi sa mạc.

Về sau, khi trả lời phỏng vấn của báo chí, các thành viên của đoàn khảo cổ đều cảm động nói rằng: “Lương thiện đã giúp chúng tôi thoát khỏi sa mạc khi đó!”

Quả không sai, trong sa mạc mênh mông, lương tâm đã thôi thúc họ làm một việc nhân văn và chính công việc đó vô tình là mở ra lối thoát duy nhất cho cả đoàn tìm được đường về.

 

(Nhà Nam sưu tầm)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *