Sunday, September 22, 2019
Home > TAO ĐÀN > Viết… và những bài thơ khác của Nguyễn Tấn Cứ
TAO ĐÀN

Viết… và những bài thơ khác của Nguyễn Tấn Cứ

 

Dù có chán ngán, buồn bực, bế tắt, Nguyễn Tấn Cứ vẫn tin vào lòng nhân và tình thương sẽ cứu rỗi tất cả. Và chữ nghĩa sẽ là con sông trăm nhánh, là biển cả bao la dung chứa và chuyển tải lòng nhân ái kia đi xa, đi khắp… (Uyên Nguyên)

Trích từ tập Tự do cho sớm mai, 2018, sắp xuất bản tại Hoa Kỳ

 

Viết

Không thể làm gi hơn ngoài sự lầm lì trên khuôn mặt buồn buồn

Không thể làm gì hơn trong cơn mưa hổn xược
ngạo mạn nầy

Không thể làm gì hơn khi buộc phải giam chân vào ngay kỉ niệm

Khi phải vuốt mặt ngang qua nơi chốn cũ

Ngang qua ngã tư mưa hoang vu mưa

Mưa rầm rập ngay trên vỉa hè Sài gòn
Mưa dồn dập

Không thể làm gì hơn khi phải tạt ngang như mưa trên môi xanh

Khi mưa đã trôi đi sớm mai Khi mưa đã xóa đi những nụ hồng

Anh tạt ngang và không thể nào đi thêm hơn được nữa trong mưa

Anh dừng lại trên môi em rất lâu

Rất lâu rồi anh không biết nữa

Đã rất lâu rồi không mưa
không thấy anh không lãng quên và nhớ

Em vẫn thế bên hiên nhà
hoa tường vi vẫn mênh mông xanh biếc

Anh không thể nào làm gì hơn
ngoài những con mưa đang lãng du trên khắp phố
khắp phường

Em vẫn như mưa mưa trên vai xuôi những đùn bông tóc mượt

Vẫn thơm nực những hương hoa xa của những ngày
đã mất

Anh muốn tắt thở

Ngay trong tim anh đang tràn lên cơn sóng dội

Anh ngộp thở khi phải dừng lại rất lâu trên bờ vai em mù mịt
Anh chỉ muốn ra đi ngay không thể dừng lại lâu hơn được nữa

Những cơn mưa như điên như điên

Đang gào thét như điên

Trên những nỗi buồn.

 

Viết

Không có zì đảng tin trong cải thế giới hỗn mang chi địa nầy. Không có zì để phải hi vọng trong cải xã hội mỏi mệt nầy. Không có zì để phải nằm xuống và cam chịu.
Có nhiều thứ để tuyệt vọng khi mọi con đường đều mở ra khi mọi cảnh cửa đều khép lại Khi tuổi trẻ bị phản thùng bị nghi hoặc.

Chúng tôi cô đơn chúng tôi buồn chản chúng tôi hoang vu chúng tôi đông đảo một mình Chúng tôi không biết đi đâu về đâu khi phải một mình đứng lên chống chọi với nỗi buồn.
Đôi khi chúng tôi đã phải gào lên như một con thú trong những cảnh rừng khô héo. Đôi khi chúng tôi xô đẩy nhau trên bờ vực của tuyệt vọng.

Nếu phải tự đứng lên để làm một điều gì đó. Nếu phải ngồi im để hững hờ nhìn thế sự trôi qua. Nếu phải ngơ ngảc như mây theo con nước xuôi trôi qua những bến bờ hư mộng.

Thì bạn bè ơi chúng tôi đã chết lâu rồi trong mắt đen của quỉ. Chúng tôi đã bị ghim sâu vào kẻ răng của quỉ. Chúng tôi là mồi ngon cho những trận hỏa hoạn tương lai đang tro bụi cuộc đời.

Đừng phản xét chúng tôi bằng những con mắt ranh ma. Đừng nói chúng tôi phải làm gì khi chính cảc vị không chịu nhường lối dọn đường trảnh xa ra cho chúng tôi bước tới.

Đừng bảo chúng tôi phải tranh đấu như thế nầy. Đừng bày vẻ chúng tôi phải bao động hay bất bạo động như thế kia. Đừng phân tích thành công thất bại thắng thua đau sướng. Đừng thọc gậy khi chúng tôi đang phải mệt mỏi đương đầu.

Những người già luôn luôn đúng. Tuổi trẻ luôn luôn sai luôn luôn bọt bèo bồng bột. Cơm ảo gạo tiền luôn luôn đúng. Kinh tế luôn luôn đúng. No đủ luôn luôn cần cho cải bao tử khô. Lương thực vật chất luôn luôn cần cho ý thức.

Không có gì đảng tin một khi tất cả đều trở nên quả vật chất. Vật chất đến độ ý thức cũng không quyết định được điều gì. Khi nó vật chất khôn nạn đó trở thành những viện đạn bắn ngược vào ý thức.

Có thể là dân chủ có thể là nhân quyền có thể là con người. Đối với bọn độc tài toàn trị nó chỉ là có thể – trừ khi nó đã là những con vật ngu dốt đang trật tự ngay hàng thẳng lối ngoan ngoản đi vào lò sảt sinh. Nó chỉ là ngôn ngữ ba rọi tràn lan sau khi đã say sưa với kinh nghiệm chà đạp nhau để sống đã lụi tàn.

Vậy nên đừng ra giả thương hại rằng chúng tôi đang đảnh mất đi tuổi thành xuân của mình. Vậy nên đừng dè bỉu rằng chúng tôi bàng quan kệ mẹ nó với những gì mà người già đang nhân danh hô hào để hủy hoại Đất Nước nầy.

Không có một chút gì đảng tin cậy để chúng tôi phó thảc nỗi buồn chúng tôi cho chế độ của quí vị. Không có gì để chúng tôi phải lẽo đẽo ý thức đi cùng nếu một ngày nào đó những vật chất xa lạ ích kỉ nghi kị vẫn đang bao vây chúng tôi. Khi mà những tuyên bố bất khả cưỡng lại là những người già của những cuộc cảch mạng hôm qua đã cạn kiệt hết hạn dùng

 

 

Người thua cuộc
đọc kẻ thắng cuộc

Chúng tôi có gần bốn mươi năm để làm người thua cuộc

Chúng tôi không viết hoa vì đã thua người thắng lâu rồi

Chúng tôi có hơn ba mươi năm để câm lặng không có quyền than thở

Chúng tôi là những kẻ thua
dưới những tay chơi của cờ gian bạc lận
Chúng tôi đặt cược cuộc đời mình Đất nước mình
vào những chủ thuyết hoang vu không bao giờ có thực

Chúng tôi là một đảm lưu dân bị nhập cư đi lang thang
Ngay trên Đất Nước của mình

Người thắng cuộc nói gì hay viết gì
chúng tôi cũng không cần gì kinh ngạc

Họ hành xử với với nhân dân
với kẻ thua cuộc ra sao
chắc cũng không cần phải nhắc lại nhiều

Cũng không có gì phải la toảng lên
khi họ phải nhắc đến những cuộc chiến của cha ông mình

Họ lôi lịch sử ra như một chứng nhân bi thương và phẫn nộ

Cũng không có gì phải rên thét lên
khi họ xé banh lại vết thương xưa cũ

Không có gì phải sung sướng ghê lên
khi họ bắt đầu chơi trò chơi sảm hối

Không có gì phải run lên như cơn động kinh
khi họ buộc phải chìa ra bàn tay âm mưu hòa hợp

Như một nắm rắn nằm khoeo như không bao giờ động thủ
Nhưng chỉ cần bạn thò tay ra là một cú đớp kinh hoàng

Họ rất thích viết về mình hàng bao nhiêu năm rồi cũng không gì lạ

Trò chơi hồi kí ngôn ngữ văn chương của Stalin Lenin Fidel Mao Đặng

Của một lố nặc nô âm binh tiểu tướng của chư hầu độc tài và toàn trị

Trò chơi của những Ông Vua không có ngai không bao giờ quên đi quyền lực
Trò chơi của những sinh linh bị chà đạp như zun dưới chân gót của bạo tàn

Họ là một thế giới của những chiến binh ngây thơ
Từ những cảnh đồng của mù sương mê man bập bùng u mặc

Họ là những kẻ quyết tử cho một cải gì đó quyết sinh

Từ bưng biền đổ tràn ra phố thị

Họ giải phóng ảnh sảng của văn minh trở về bóng đêm của thời tiền sử

Họ tắt hết ảnh sảng của điện năng và soi đường bằng ảnh đuốc

Họ là những Ông Vua trong một thế giới của trần truồng

Họ biến Đất Nước nầy thành những cuộc ca vang
của bao nhiêu ngày chiến thắng

Họ là kẻ thắng cuộc trong một cuộc chơi
của những ông bầu khói lửa

Họ bóp chặt siết chặt và ngủ say
trên mồ hôi và xương mảu
của những hi sinh tan tảc rùng rục những nỗi buồn

Không có gì lạ khi họ được viết lại
như là những tên bạo chúa có lòng nhân từ kì quặc

Họ rất thương nhân dân và thương những người anh em

Thương một cảch hận thù những kẻ đã bị nửa chừng thua cuộc

Họ cũng là những kẻ khôn ngoan
như những con sói hoang giữa cảnh đồng nhân loại

Ho cai trị nhẹ nhàng tàn độc mê man nhưng nanh nọc
Như một đàn thú hoang đang săn không mệt mỏi những con mồi

Họ chà đạp rất thản nhiên như một bông hoa đang đến hồi tàn lụi

Họ là những kẻ thắng cuộc đảng thương nhưng độc địa rất tâm hồn

Bên thắng cuộc nói gì viết gì
cũng không ghê rợn bằng chúng tôi đã sống
đã kinh qua lết qua những thảng ngày ôn dịch

Cũng không ghê rợn gì hơn những cuộc ra khơi

Những cuộc bản mình cho đại dương và cả mập

Những Trại Tập Trung âm u rừng xa xanh thẳm

Những thấp thỏm lo âu trong mắt cảo thị thành

Cũng không mới gì hơn những ngày hôm nay
Khi chúng tôi vẫn phải lênh đênh một mình trên biển rộng

Chúng tôi không có gì hết ngoài sự lưu vong
ngay trên Quê Hương của mình như những con thuyền rảch nảt

Chúng tôi vẫn phải sống chết hay tồn sinh thôi
ngay trong biển đen rực đỏ thú săn mồi

Bên thắng cuộc nói gì viết gì
cũng không mới gì hơn
với những con chim đang mắc lưới

Cũng không mới gì hơn
đối với những con thú hoang
đang giằng giựt Đất Nước nầy

Chỉ khảc giữ những kẻ đã qua truông

Những kẻ đã chết không bao giờ quay trở lại

Bên thắng cuộc thì cũng chỉ là một bên thôi
và không bao giờ thay đổi

Bên thua cuộc thì cũng chỉ một lần thôi

Không thể có cơ thua thêm lần nữa bao giờ

Đọc chỉ để biết thôi

Để biết cảc Đồng Chí thông minh lảu cả thế nào

Để hiểu cảc Đồng Chí khoan dung chiến lược ra sao

Để biết bên thắng cuộc đã tàn độc lưu manh ra sao

Cảc Đồng Chí đang phải sống hành động tồn tại ra sao
khi Chủ Nghĩa Cộng Sản tàn bạo ngu si đang sụp đổ dưới chân người

 

Nguyễn Tấn Cứ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *