Thursday, September 19, 2019
Home > TAO ĐÀN > Vũ Lập Nhật: tác giả nhận Giải thưởng thơ Văn Việt 2019
TAO ĐÀN

Vũ Lập Nhật: tác giả nhận Giải thưởng thơ Văn Việt 2019

V


Giờ sinh ra/ Giờ chết đi

Tôi ghi lại giờ phút giây tôi vừa ăn xong quả quít

cách đây năm phút hãy còn trên bàn tôi

như cách người ta thông báo giờ chết của một bệnh nhân trên giường bệnh

như cách người ta ghi lại ngày tử vong của một người lính ngoài chiến trận

Tôi ghi lại giờ phút giây quả quít đã vào bụng tôi

cách đây năm phút thì nó ở trên bàn

như cách người ta thông báo giờ sinh của một đứa trẻ trên bàn mổ

như cách người ta ghi lại giờ một lô hàng nhập kho

Người ta chọn nhớ hoặc quên thời gian khi một điều gì đó sinh ra hoặc chết đi

không ai ghi lại chính xác giờ phút giây một phần ba, một phần hai, hai phần ba quả quít đang trên đường biến mất

tôi có thể chọn táo thay vì quít trong bài thơ này

để mọi thứ mang tính biểu tượng hơn:

giờ sinh ra của tri thức

giờ chết đi của địa đàng xa vắng

nhưng nếu ngày xưa Adam và Eve không ăn táo

thì lựa chọn qua quít (quả quít) ngày nay của tôi không hẳn là sai

Thế là anh ghi lại giờ chết của một cơn mưa, giờ sinh của một bát phở

nhưng khi nào cơn mưa chết đi?

khi nó không còn rơi từ bầu trời hay khi nước từ chính nó đã hoàn toàn rút cạn trên mặt đất?

và khi nào một bát phở sinh ra?

khi người nấu vừa hoàn thành hay khi người tiêu thụ giúp nó khởi sự nhiệm vụ chính trong cuộc đời nó?

tôi không nhớ mọi thứ thay đổi từ khi nào

nhân gian vốn lưu giữ chỉ điểm đầu và cuối

quá trình đơn giản là sự tiến tới từ điểm đầu, sự đi lùi từ điểm cuối

khi ta lưỡng lự trong nỗi mơ hồ về nguồn cơn của vạn vật

bài thơ này chết đi khi tôi chết đi

bài thơ này chết đi khi tôi sinh ra

bài thơ này sinh ra khi tôi sinh ra

bài thơ này sinh ra khi tôi chết đi


at right place

anh nói về điều hợp lí

khi con bướm bay quanh chén cơm

thay vì con ruồi vo ve trên bàn ăn

tựa như thể bướm là danh từ mới của ruồi

người lao công nói về điều hợp lí

khi những chiếc đũa tre trong hộp cơm trưa ai đó vứt đi được cắm vào bình hoa

tôi đốt những chiếc đũa ấy và cầu nguyện

tựa như thể đũa là danh từ mở rộng của nhang và bình hoa là danh từ thay thế của lư hương

tôi hứng những giọt nước mắt của mình vào một chiếc cốc thủy tinh

uống

uống

uống

tựa thể nước mắt là đồ giải khát thay thế lavie

tôi đọc câu niệm chú của mình

om coca cola om coca cola lala coca cola

adidas 7up, adidas pepsi, adidas sprite, adidas redbull

mọi thứ đều được đặt ở chỗ hợp lí của nó

c’est lavie


sự lưỡng lự đẹp đẽ trong một ngày mùa hè

những con đường trước mặt tôi tụ vào

một hạt ớt

đính đằng sau trang quảng cáo khách sạn nghỉ dưỡng

như thể quả núi bị treo trong trạng thái không cân bằng

lắc lư… lắc lư…

âm điệu không thể thu lại

trên chiếc băng ghi hình câu chuyện chưa xảy ra của tôi

là tập hợp các chuyển sắc bóng tối

khi những con đường vùi sâu trong đất

tìm mùa hè thanh thản và chờ

ánh sáng tan đi

vì sợ thấy mình đầy vết thương lớn

có hình dạng khuôn mặt con đường của một hành tinh khác

vào các mùa còn lại

những đích đến cũng chưa từng tồn tại

thời điểm hành trình chỉ là tiếng giọt nước tiết ra

từ nhiều hình nhân gỗ

trong một khối cầu xanh 

tôi đuổi theo hơi thở của mình

nhưng lúc nào cũng bị bỏ lại phía sau

khi bàn chân tôi vừa thoát khỏi

vũng bùn lầy trong tai một con thỏ

phổi tôi đã tống ra luồng hơi

đến tận vòi một con voi khổng lồ

và nó hất không khí của tôi

lên tít cành cao đỏ rực

trong lúc tôi ngồi trên chóp mũi của mình

nhìn giọng nói con đường dần mờ nhạt


Phép liệt kê những sự kiện không tuyến tính

for Jimmy Liao & Mozart

  1. Khi những thân cây song song với mặt đất và phần gốc rễ đâm thẳng phía hoàng hôn,
  2. tôi nhặt hai quyển sách trong lò viba.
  3. Sau khi được hâm nóng lại, chúng đã nguội đi vào buổi trưa tôi đến nghĩa trang,
  4. nhìn bóng mình trải dài trên thảm cỏ
  5. với những hoa chi tử nằm song song

                                          với

                              những thân cây

                  song song

                              với mặt đất.

  • Tôi đặt giữa sự kiện một và sự kiện ba: một dấu chấm, để lấp đi khoảng trống vì sự kiện hai đã biến mất vào đêm một quyển sách rồi một quyển sách nằm song song với thảm cỏ trong nghĩa trang từ rất lâu, từ rất lâu được thu thập vào lò viba và phân hủy thành hai quyển sách bị bỏng nặng với bụi tro người ta dùng chăm bón cho những hoa chi tử nằm song song

      với

những thân cây

      song song

với mặt đất.

  • Và khi phần gốc rễ đâm thẳng vào mặt trời,
  • tôi hát lên bài ca của người không còn thấy ánh sáng
  • khi cầm trên tay hai quyển sách cũ đã lạnh đến không thể ăn được
  • vào buổi trưa tôi đến nghĩa trang
  • và bóng tôi song song với tôi.

những suy nghĩ trước khi kết thúc một hư cấu

như con kiến nhẫn nại

tôi bò quanh

            thành cốc nước

vừa chờ đợi

            vừa tiến hành cái chết của mình

bằng nghi thức bức tử sự lãng mạn

trong cái nóng khủng khiếp từ những khung cửa sổ bị tra tấn bằng nhiệt độ

mà hơi thở là đồng lõa của nỗi buồn

và khoảng giữa           chỉ là khái niệm

như con cá tung mình trên mặt biển hoàng hôn

có lẽ nó không thấy đường chân trời nằm giữa đâu cả

và trong tiếng lắc cắc…

            những hòn đá lạnh cuối cùng còn sót lại

tôi quyết định

                        nhảy

                        xuống

             một bài thơ khác


Bầy cá nhỏ bơi qua sự im lặng

Khi sự im lặng của tôi sinh sôi thành bụi cây dại trong bể nước lọc

            những con cá đã không còn uống nước

không còn những người ăn các vỏ ốc sót lại

            trên những bậc thang dẫn đến tổ trứng

những buổi sáng dài chờ đợi đàn chim đậu trên nước

            tìm ăn những bọt khí của bầy cá không còn ở đó nữa

Khi sự im lặng của tôi hút hết dưỡng khí để trưởng thành

bầy cá nhỏ vẫn lặng lẽ bơi qua sự im lặng đã từng chứa những bầy cá nhỏ khác

sự im lặng của tôi có những cánh tay dài sọc

như những nét gạch ngang trong bức tranh đứa trẻ vẽ tượng trưng cho biển

 _ ___ __  ___    ____  _   _ ___   __

____  __   ____   _ _  _  _____ __

__  ___     __   ____   ___    ___  _  _

rồi chúng thành đường thẳng duy nhất

mà bất cứ con cá nào bơi qua cũng biến mất

Khi sự im lặng của tôi hấp hối

chúng mới hiểu rằng

từ lâu mình đã bị gọi sai tên. 


Bằng cách nào, tôi luôn có đủ nắng?

Tôi cắt vùng nắng bên khung cửa sổ thành nhiều phần

phần dành cho buổi sáng, phần dành cho buổi trưa

phần dự trữ buổi tối.

Tôi rải phần buổi sáng lên hot-dog lạnh từ tối qua

vừa đi, vừa ăn trên đường đến công ty

nhiều lần tôi bị phỏng lưỡi

ở những chỗ rắc nắng quá tay.

Đôi khi những tia sáng lạ đậu xuống hộp cơm nguội trong giờ nghỉ

tôi nhúng tóc vào lọ nắng trưa luôn mang theo

phết lên không khí những vệt nắng thân quen

xua đuổi kẻ xâm nhập không nguyên cớ.

Tôi thấm phần buổi tối lên chăn rồi trùm kín đầu và ngủ thật sâu

để nước mắt có thể tự hong khô trong lúc vừa nằm mơ, vừa khóc

qua nhiều cơn say nắng đến không thể tỉnh dậy

khuôn mặt tôi dần biến thành màu bóng tối.

Tôi vẫn cắt vùng nắng bên khung cửa sổ có nhiều chấn song ở ngoài ngoại ô trong một nhà giam thành rất nhiều phần

phần dành cho buổi sáng, phần dành cho buổi trưa

phần dự trữ buổi tối.

Khoảng cách giữa những bài thơ

(1)

một bài thơ nằm ở bên trái góc phòng, trước mặt tôi

một bài thơ nằm ở bên phải góc phòng, sau lưng tôi

bằng xác những con cá chết, tôi đo khoảng cách giữa chúng

dùng sợi dây trong ánh mắt tôi

            nối những hải lý đã cạn nước

            như cách ta luồn chỉ qua những vết thương

một bài thơ nằm ở giữa tôi

một bài thơ nằm ở trên tôi

một bài thơ nằm ở dưới tôi

định hình chiều cao tôi bằng chúng

định lượng cơ thể tôi bằng chúng

định tính tâm hồn tôi bằng chúng

trong căn phòng này, ta tranh giành sự tồn tại

tôi lớn thì thơ nhỏ

tôi nhỏ thì thơ lớn

nên tôi chọn biến mất

để thơ thành chủ nhân không gian này

lấp đầy trống rỗng bằng hiện hữu thi tính

The Poem is Present

(2)

từ bài thơ năm 27 tuổi

đến bài thơ năm 21 tuổi

cách nhau quãng đường không xa

chỉ bằng năm phút đi bộ

nhưng tôi lạc đâu đó giữa bài thơ năm 29 tuổi

như hiện tại lạc giữa tương lai

khi quá khứ là kẻ dẫn đường không thành thạo

tôi hỏi bài thơ năm tôi chưa ra đời

lối đi nào dẫn đến bài thơ năm tôi chết đi

vốn là kẻ mù đường

bài thơ ấy dẫn tôi vào giữa nó

ôm ấp tôi bằng sự vô minh

trong thời khắc những thai nhi lưỡng lự

trước quyết định đầu tiên của cuộc đời

(3)

từ bài thơ năm 21 tuổi

đến bài thơ năm 27 tuổi

cách nhau quãng đường khá xa

tôi phải dừng chân nghỉ ngơi giữa bài thơ hiện tại

vốn đang bị bài thơ tương lai giành quyền sở hữu không gian

cơ sự vì bài thơ quá khứ là người mai mối kém duyên

gắn kết hai kẻ vốn không thuộc về nhau

để giờ đây tôi là đứa con hoang đàng

lửng lơ mãi giữa khoảng cách của những bài thơ


Thời gian, bởi vì…

Anh chẳng có nổi một vốc cát

để đo thời gian câu thơ này sẽ tàn

trong cái nắng ngày lộng gió

nơi vùng đất anh không thể giữ bất cứ lượng vật chất nào

để đong đếm giọt nước nặng hơi thở mây

                                                            buồn từ ngàn năm trước

Vì thời gian là thứ lương thực ta phải ăn mỗi ngày

em không có đủ vài giây chờ nghe tiếng vọng

            từ không khí khác một giọng nói

anh không còn đủ kiên nhẫn nhìn bóng mình dần tan

            dưới dòng sông cạn chẳng xuôi về biển

Cát vùi lấp chúng ta qua những mùa gieo trồng hạt khoảnh khắc,

                                                                                    hạt kí ức, hạt tuyến tính…

Vì thời gian là chiếc gương ta nhìn ngắm mỗi ngày

em giết mình từ phía ngoài khối kính

anh lại muốn cứu sống em từ phía bên trong

tỉnh dậy em, những chiếc búa đang chờ đợi

Vì thời gian là thứ chúng ta luôn thiếu thốn

anh đốt mình, dốc cạn tro bụi

lấp đầy chiếc đồng hồ ấy.

Trong quyết định của nàng

Trong quyết định của nàng, có một đầu kim nhỏ

 xuyên qua

            đại dương

không thể vá được những vết nứt

bị xé toạc bởi mũi dao nắng

vạch những nét răng cưa

 và nền vải lam choàng qua biển xanh

Ngoài quyết định của nàng, có một đầu kim nhỏ trong quyết định của nàng

lại vẫn khác với

trong quyết định của nàng, có một đầu kim

không có lỗ ở đuôi kim, ta thấy

khả dĩ chứa được sức nặng của sợi suy nghĩ từ các con chữ đã quá hạn sử dụng

Trước quyết định của nàng, đã có một đầu kim nhỏ ngoài quyết định của nàng.

Cuộc tấn công của những bức hình

cho em

những bức hình của em đang tấn công anh

khoảng tối trong góc phòng em ngồi bịt kín đôi mắt anh

ly cà phê em uống dở đổ tràn khắp mặt bàn em đang ngồi, đổ

            ướt sang cả những trang giấy Microsoft Word anh đang viết giữa chừng

                                                                                                                       những dòng

                                                                                                                                hồi ức về em

khoảng nắng bên khung cửa sổ chiếu sáng khuôn mặt em

nóng như thiêu đốt cả máy nghe nhạc Windows Media Player của anh

những file nhạc bị nung chảy thành những dòng sệt sệt

và anh uống nó

Born to die, Dark Paradise…

giọng Lana Del Rey réo rắt như tiếng hú còi của ấm nước sôi anh

lơ đãng quên tắt

lúc không em, anh tự bỏ những kí ức của mình vào lò vi ba

bầu trời trong công viên những ngày tháng sáu

cuống cuồng vơ vét khoảng không khí nơi anh đang ngồi bên cửa sổ số 7

để đưa oxy vào dưới những tán cây ấy

anh thiếu khí và chúng tràn đầy khí

em vẫn ngồi mỉm cười giữa khoảng xanh nơi đó

            như không hề biết chúng đã cướp hơi thở anh

bãi biển bên nhà hàng vào những ngày tháng chín

                                                   nơi em hướng mắt nhìn những ngọn sóng

                                                                             như dội đá về con chuột của anh

nó cứ chạy hoang mang, lạc lõng

rồi bám vào mái tóc em

bò quanh đôi môi em

nhảy vào đôi mắt em

nó hoảng hốt nhảy ra

và vô tình chạm vào

                              dấu X

                                       mất rồi…

Tái tạo

thế giới quanh tôi chỉ còn những thứ thực phẩm

Tôi cắt quả táo thành hình dạng một chiếc chìa khóa

rồi đặt nó vào ổ khóa của cánh cửa đã bị mất khóa

Tôi dùng những sợi mì để vá lại chiếc áo rách của em

sau mỗi đêm nó lại đứt chỉ

vì vậy tôi nhịn ăn mì để khâu vá mỗi ngày

Tôi đổ bia vào bồn cầu rồi để đó

tưởng tượng rằng nó là nước tiểu của em

mà em đã bấm nút dội

vào tối tuần trước

tưởng tượng rằng em vẫn còn bên tôi

tôi để dành bia rồi đổ mỗi ngày

Tôi băm thật nhuyễn những thớ thịt heo

cho vào máy xay sinh tố

cùng một chút nước bọt của mình

rồi đổ tràn ra sàn nhà

tưởng tượng rằng nó là những thứ

mà em đã nôn mửa vào tháng trước

Tôi để thật nhiều những sợi rong biển

dưới đầu giường và nghĩ rằng

nó là những sợi tóc đã rụng của em…

Tôi muốn tái tạo mọi thứ thuộc về em

cả những thứ mà cơ thể em chối bỏ

nhưng tôi chẳng bao giờ vào lại căn phòng đó được nữa

vì lũ chuột luôn gặm mất chiếc chìa khóa của tôi


Một cuộc độc thoại       

Tôi để bức thư mình vừa viết

vào một chai rượu rỗng

rồi đặt nó trong bồn tắm đầy nước và xà phòng

ngày qua ngày

chờ đợi sự phản hồi

Tôi đặt những chiếc áo nằm chồng lên nhau

và bắt đầu cho những chiếc quần làm tình với những chiếc quần

tôi chứng kiến hàng chục cuộc ái ân như thế

khi nằm trần truồng một mình và

tôi khóc…

Tôi luồn lưỡi của mình

vào lỗ tròn của những đĩa nhạc cổ điển

xuyên thủng qua Erik Satie,

xuyên thủng qua Beethoven…

…qua Rachmaninoff

Và mỗi lần tắm rửa sau những cuộc hoan lạc ấy

tôi đều nhận được một bức thư

đặt trong một chai rượu rỗng

trôi từ đại dương nào về bồn tắm đầy nước và xà phòng

ngày qua ngày

nhưng tôi chẳng bao giờ mở nắp để đọc chúng


Nơi ở của sự không tồn tại

Nó là trú xứ của nỗi buồn và vắng mặt

Nó là nơi người ta sẽ muốn đặt những chiếc bao tử của mình vào

một cái thau rồi giặt giũ

Nó là nơi người ta sẽ muốn đem não của mình ra, gói trong những chiếc áo sơ mi

rồi dùng bàn ủi để làm phẳng những nếp nhăn mà vẫn nghĩ

mình chỉ đang ủi đồ

Nó là nơi người ta đua tranh về sự vi mô theo cấp độ của những chiếc ống hút

lồng vào nhau cho đến khi không còn khoảng trống

để chiếc này có thể lèn vào chiếc kia

Nó là nơi những lời nói được bán ở cửa hàng niềm tin

không phải người ta sẽ mua lời nói gì

mà người ta sẽ mua niềm tin vào lời nói gì

Nó là nơi mỗi người đều mang một chiếc đồng hồ

với những trục thời gian khác nhau

giấc mơ là thứ có thể hoán chuyển

người ta không mơ về những gì mình nghĩ

chỉ nghĩ về những gì mình mơ

Nó là nơi những con chim sẽ chen chúc chạy trên những sợi dây điện

để đến từ cột điện này sang cột điện khác

chúng không cất cánh bay

vì nghĩ bầu trời là những đường thẳng bằng đồng

Nó là nơi mà khi đến đó

Người ta nhận ra mình chẳng đang đến nơi nào cả

10, 11, 12

Tôi ẩn náu trong những ngày cuối cùng của tháng mười

            trong chiếc vỏ mỏng manh như

                        một tờ giấy đã bị thấm ướt nước

tôi co ro như con thú hoang sợ mất nơi cư ngụ

trước móng vuốt rình rập của kẻ thù tháng mười một

tôi đốt lửa suốt ngày để giờ của nó đừng đến

            lập hàng rào dây thép gai ngăn sự thám thính của phút

                        xịt một mùi mà bọn giây thấy khó chịu

nhưng…

tháng mười hai như con hổ đói

            đã ngồm ngoàm xơi tái con mồi tháng mười một

                        và nuốt luôn chút thịt vụn của tháng mười

tôi ngồi trong bụng nó

và biến thành chất tiêu hóa tháng ngày

dù tất cả đều không có vị

tựa món ăn được chế biến từ tay đầu bếp

đã mất đi chiếc lưỡi tinh tường


Căn phòng con thuyền

tôi thu mình trong màu xanh ô cửa sổ

nằm trên ba chiếc ghế xếp cạnh nhau

giang sơn nhỏ hình thành khi ngoài kia

tiếng mưa rơi tựa sóng vỗ

căn phòng này sẽ trôi cùng tôi đến đâu

giữa thành phố mười triệu dân này

cơ thể thối rữa và thành phố chết đuối

cơ thể tôi đang dần thối rữa

những ngón tay thì theo cách của một ngọn nến

chảy sáp da

tí tách…tí tách…

tôi dùng gạt tàn thuốc có hình dạng như một chiếc quan tài không

nắp đóng để hứng lấy

sáp da trắng loang đầy khắp khoảng trống

rồi

đặc sệt lại và dính chặt, chiếm lấy phần bên trong cái hộp

đựng xác đó

nhìn sáp da, tôi cứ ngỡ mười ngón tay như một

nó đã từng là mười sao?

tôi không còn phân biệt nổi ngón nào của tay trái, ngón nào của tay phải

hay ngón út có lần em trai tôi nghịch dại và suýt làm gãy xương

hoặc ngón cái có lúc chị hai tôi thử bẻ cong để kiểm tra độ dẻo của nó

tôi cũng không nhận ra ngón áp út mà người yêu có lần đã thử tròng một chiếc nhẫn vô hình vào rồi hứa                 một ngày nào đó sẽ mua nhẫn cho tôi

chỉ còn những móng tay hồng nổi lên sáp da chứng tích cho

cái trong hộp là mười ngón tay tôi

tôi nhìn

chiếc hộp gạt tàn thuốc-quan tài / sáp da / móng tay /

nó như thể góc nhìn từ trên của một thành phố đang ngập lụt mà ta chỉ còn thấy những mái nhà bé tí

tôi lại dùng chân để bật lửa hút thuốc rồi bật

lửa đốt lớp sáp da

chúng lại một lần nữa chuyển sang thể lỏng

tí tách… tí tách…

và tôi đổ nó xuống mặt hồ

cả thành phố này đang           chết đuối

đầu tiên là những cây cối mang màu bóng đêm

chúng ngộp nước theo một tiến trình ngược

bắt đầu từ ngọn cây với những lá đen

rồi thân cây hắt ánh đèn vàng

và cuối cùng là phần gốc rễ chẳng ai nhìn thấy úng

trong nước

những ngôi nhà cao tầng bắt đầu hụt chân, uống nước và sặc

những xe cộ lưu thông và con người trên đó bắt đầu bị vọp bẻ rồi loạng choạng

hai cánh tay xe vẫy gọi í ới kêu cứu vì những chủ nhân của nó đã ngộp thở và không còn thực hiện

nổi bất cứ động tác gì

.

booooong

.

một thằng bé ném hòn đá xuống hồ con rùa

và thành phố chết đuối biến mất

cơ thể tôi vẫn đang dần thối rửa

bộ phận sinh dục thì theo cách của một vòi nước không thể khóa chặt

tuôn xối xả những dịch lỏng màu đỏ

tôi muốn thay một cái khóa tốt hơn để vặn chặt lại máu bên trong mà

vì một lí do nào đó, nó cứ kêu đòi phải chảy ra khỏi cơ thể tôi

ngay cả máu cũng không cần thân thể này

cơ thể tôi

đã thối rữa

.

.

.

.

.

.

thành phố này vẫn

chết đuối

Tôi không phải là tôi

tôi không phải là tôi

tôi là tóc của tôi

mỗi sáng sớm khi nhớ ra điều gì về thế giới này thì thấy mình xoăn tít trong đám đồng loại

và vài ngày sau thấy mình mắc kẹt trong những

thanh nhựa song song của một chiếc lược có khi

bụi bám đầy

thấy mình trôi

vào

nhiều ống cống cho những cuộc tái sinh

rơi

trên vô số nơi mà tôi chỉ ước gì nó không

tồn tại trên mặt đất này

tôi không phải là tôi

tôi là mắt của tôi

đôi khi nhắm lại nhưng muốn có một sức nóng nào đó để

mở

tung

bật mình

ra

khỏi những giấc mơ

đôi lúc tôi không biết làm cách nào để tỉnh dậy

rõ ràng đêm trước đó

tôi không uống thuốc ngủ hay thuốc trừ sâu

tôi cứ sụp xuống trong khi tôi

nghĩ mình đã thức

và đến một lúc tôi không còn biết

khi thức thì nhắm hay mở, khi ngủ thì mở hay nhắm

tôi không phải là tôi

tôi là mũi của tôi

đôi lúc nước

đọng lại và

tôi khó thở

đôi lúc tôi không biết tại sao mình nằm ở đó / trên khuôn mặt này

đôi lúc tôi muốn được ai đó cắt đứt lằn

phân chia ranh giới ở giữa

khí tràn vào mà không qua bất cứ màng lọc nào không có cả những sợi lông nhỏ

thở nhanh hơn bụi cũng nhiều hơn và chết cũng nhanh hơn

tôi không phải là tôi

tôi là miệng của tôi

đôi lúc tôi muốn đổi màu

tại sao chỉ đỏ mà không tím vàng đen cam hay

màu trắng cho mọi cuộc tang tóc | người ta sẽ không còn thấy tôi và tôi không còn phải mang tiếng nhục vì nhét nhiều thứ vào mình trong cùng một khoảng thời gian ngắn ngủi ở các bữa tiệc hay cuộc ăn uống

tôi sẽ không thể cất lên bất cứ tiếng nói nào

hoặc chỉ ú ớ vài từ vô nghĩa

người ta sẽ không phán xét tôi như trong mọi cuộc phán xét về cách sử dụng ngôn ngữ

im lặng và tôi

sẽ chết theo cách của tôi

tôi không phải là tôi


mưa | chắp ghép

Nếu tôi không ở nhà thì chắc là tôi đang ở dưới trời mưa

Nếu tôi không ở dưới trời mưa thì chắc là tôi đang trên đường đến đó

(Yu Ai – Rainie Yang)

Nếu tôi không trên đường đến đó, chắc là tôi đã bị lạc hướng

Nếu tôi không bị lạc hướng, chắc là trong vô thức tôi không muốn đến

Nếu không phải trong vô thức tôi không muốn đến, thì chắc là tôi muốn đến nhưng ý thức không cho phép

Nếu như thật sự tôi không muốn đến và ý thức cho phép, vậy đôi chân đang cứ bước đi này mang một ý nghĩa gì…?

Nếu tôi không ở nhà thì chắc là tôi đang ở dưới trời mưa

Nếu tôi không ở dưới trời mưa thì chắc là tôi đang trên đường đến đó

Nếu tôi không trên đường đến đó, chắc là tôi đã muốn đến một nơi nào khác

Nếu tôi không muốn đến một nơi khác, chắc là tôi vẫn mong đến nơi có mưa

Nếu tôi không mong đến nơi có mưa, chắc là tôi đang muốn huỷ diệt đi sự lưu trú của mình… huỷ diệt bất cứ địa hạt nào của cuộc sống chứa chấp tôi ảo não

Nếu tôi không muốn huỷ diệt đi sự tồn lưu, chắc là tôi đang muốn làm biến mất đi những đường viền xung quanh nó và thử tưởng tượng có một lằn ranh giới trắng bao quanh tôi khi đứng dưới cơn mưa này.

Nếu tôi không muốn làm biến mất đi những giới hạn ấy, chắc là tôi đang muốn làm biến mất đi vỏ bọc của chính tôi và thử tưởng tượng thật ra những đường viền ấy không phải màu trắng vì nó được làm bằng da của tôi, da đang chai sần đi vì những vệt nắng cứa vào các kẽ hở nhỏ của những lỗ thoát khí.

Nếu tôi không muốn làm biến mất đi da thịt của mình như cách một con rắn gỡ bỏ lớp da để tiếp tục thanh xuân hoá đời sống, thì chắc là do tôi đã biết sẽ có ai đó thay tôi làm công việc này

Nếu tôi không biết sẽ có ai đó thay mình róc da thịt, chắc là tôi sẽ đứng dưới mưa và tiếp tục đi tìm mưa để nó xối rửa những tiểu tiết và đại sự trên cơ thể. Sẽ chẳng còn gì cả…

Nếu tôi không ở nhà thì chắc là tôi đang ở dưới trời mưa

Nếu tôi không ở dưới trời mưa thì chắc là tôi đang trên đường đến đó

Nếu chúng ta ở trong một thứ bị đốt nóng

Em nhìn anh bằng ánh mắt thẫn thờ

Và em hỏi anh

Nếu đặt cả thành phố này trong một cái chảo

Đổ vào đấy những lớp màu vàng nhớp nhúa

Thứ mà người ta vẫn hay gọi là dầu ăn

Sau đó ta tung tẩy

Những con phố xô nghiêng

Những chiếc xe vỡ nát

Tất cả sôi lên

Thêm nữa những con người bị hất tung

Chỗ họ lơ lửng cách chảo chừng vài đốt ngón tay

Thứ nào sẽ khét trước?

Nếu đặt cả thành phố này trong một cái nồi

Đổ nước vào rồi đậy nắp lại

Những bọt khí nổi lên sùng sục

Khói rin rít không thoát nổi nắp nồi

Những khối lập phương bê tông cốt thép

Những cột trụ vẫn còn đang chờ xi măng

Những ngôi nhà chỉ dựng hờ bằng lá

Thứ nào sẽ nhão trước?

Nồi, niêu, xoong, chảo

Dầu, lửa, khói, bếp

Nói tóm lại,

Nếu chúng ta ở trong một thứ bị đốt nóng

Ai rồi sẽ tan biến trước đây?

Vũ Lập Nhật

(2019)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *