Monday, September 16, 2019
Home > Ý TẠI NGÔN NGOẠI > Dựng lại nhà
Ý TẠI NGÔN NGOẠI

Dựng lại nhà

Chúng ta, như một đàn bò già, còm cõi trơ xương trên đồng cỏ cháy, ngơ ngác khi mọi sự đều trơ khấc, tan hoang. Những gông ách từ lòng tham lam và dối trá đè nặng trên cổ. Nhưng tất cả đều lặng im, mắt ươn chịu đựng, như thể phần số đã an bài. Sự an toàn với chút cỏ cháy khô dưới gông ách đã triệt tiêu mọi hùng tâm tráng chí. Ai cũng sợ. Ai cũng e ngại lìa mất thế an toàn dù giả tạo. Trên kia, một lũ diễn hề béo tốt nhảy múa cợt cười.

Thương yêu và kính phục những người dám đấu tranh, cho tự do, cho dân chủ, cho môi trường. Họ dám liều mạng sống, và đã phải trả giá, bằng tù đày, và đủ trò tiểu nhân man rợ đến ngu ngốc buồn cười khác!

Tự xếp mình vào loại nhát sợ, vào hạng bò gầy gặm cỏ khô, nhưng vẫn tự hỏi phải làm gì và có thể làm gì?

Một điều ai cũng có thể làm và phải làm, là xây dựng lại con người, xây dựng lại văn hóa. Công việc này thật nền tảng, vừa rất thực tế gần gụi, vừa là chuyện đường trường tít tắp. Các giá trị tôn giáo cần được khơi nguồn, mở ra, thuận hảo, dung thông thân ái với nhau. Văn học thì hầu như đã chết khô không gượng dậy được. Người mình thì chẳng có máu triết lý sâu xa. Chỉ còn có chút nguồn mạch tôn giáo, tuy tôn giáo bây giờ cũng bị xỏ mũi, hoặc chỉ là tôn giáo cầu an cầu tài cầu lộc, và trong thâm tâm, vẫn ngầm chứa sự nghi ngờ đố kỵ lẫn nhau!

Kiếp nạn lớn này có là cơ hội “thoát Trung” chăng? Từ thế kỷ 15, chúng ta sùng thượng mọi thứ tưởng chừng ổn định và cao cả của nề nếp và “văn hóa” Trung Hoa. Đâu ngờ chúng chỉ đưa đến xiết bao điều tai hại. Bao lâu chưa nhận diện rõ và khinh bỉ nữa, những trò giả tạo, ác độc, phi nhân của thứ “văn hóa” ăn thịt người của phương Bắc, chúng ta vẫn chỉ làm kiếp nô lệ si đần. Cái thứ “văn hoá” Bắc phương này, có thể là cội nguồn cho kiếp nạn hôm nay.

Có quyền mơ tưởng không, các tôn giáo, đều cắm rễ trên cội nguồn xa xưa Bách Việt. Phật Giáo rất là Phật Giáo Bách Việt. Kitô Giáo rất là Kitô Giáo Bách Việt. Tính “nhập thế” của tôn giáo khiến tôn giáo càng chân chính, càng thể hiện điều cốt yếu, thì càng mang lấy hồn Bách Việt đã bị đàn áp chà đạp và ăn cướp mất từ xưa. Một Bách Việt hồn hậu chân tình, một Bách Việt hài hòa giao thoa với nhau và với Trời với Đất, một Bách Việt rất thiên nhiên, rất mẹ, rất Dịch Lý và Lão Trang thẳm sâu mà thênh thang vui sống…

Ui chao, chỉ là con bò, là con cóc, là con ếch. Nhưng có được quyền nói lên những ước vọng tưởng chừng xa xôi này chăng?

Đặng San

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *